Assassin’s Creed Shadows có lẽ là phần chơi Assassin’s Creed để lại cho tôi vui buồn lẫn lộn nhất. Vui vì phần chơi này đã có những tiết chế nhất định trong thiết kế, chẳng hạn không sa đà vào việc gây ấn tượng với người chơi bằng thế giới rộng lớn mà trống rỗng. Thay vào đó là xây dựng thế giới nhỏ hơn, có chiều sâu hơn, dàn nhân vật chính lẫn phụ có khoảng thời gian phát triển tâm lý phù hợp hơn. Tuy nhiên, vẫn còn đó nhiều vấn đề bị bỏ qua và xem nhẹ.
Dù Assassin’s Creed khá lâu đời, nhưng thật sự tôi chơi rất ít những tựa game trong series này. Một phần vì không thích lối chơi nặng tính hành động lén lút, một phần do thiết kế vòng lặp gameplay cứ hao hao nhau từ phiên bản này đến phiên bản khác, với rất ít tinh chỉnh đáng chú ý. Shadows vẫn mắc phải những vấn đề trên, nhưng sự xuất hiện của nhân vật samurai da màu mạnh về sức mạnh cơ bắp đã phần nào giải toả cảm giác khó chịu đó của tôi.
Không như một số phần chơi cũ cho chọn nhân vật nhưng chỉ có chút thay đổi lời thoại, Assassin’s Creed Shadows đưa người chơi đến với hai cốt truyện đan xen. Không chỉ vậy, lối chơi cũng phân nhánh thành hai hướng gần như hoàn toàn khác nhau. Nếu như nhân vật chính Naoe gần như chỉ có thể hành thích lén lút kẻ thù vì đặc thù giới tính, anh chàng Yasuke lại không thể “đâm sau lưng kẻ thù” mà chỉ biết chặt chém với những pha đối đầu trực diện.
Nói đơn giản thì bạn sẽ có hai trải nghiệm khác nhau trong một tựa game lấy bối cảnh đất nước mặt trời mọc thời phong kiến. So với những tựa game quy mô trước đó như Origins hay Odyssey, các địa danh trong Assassin’s Creed Shadows nhỏ hơn, nhưng đoạn đường di chuyển giữa các địa điểm lại dài hơn trước khi bạn có thể mở khoá tính năng dịch chuyển nhanh giữa những nơi đã khám phá và chưa khám phá. Phong cảnh cũng đẹp, nhưng lại không ấn tượng nhiều.

Đáng chú ý, phần chơi này khiến tôi có cảm giác quen thuộc nhưng không phải theo nghĩa tích cực. Đó là trải nghiệm mà tôi từng có ở một tựa game khác. Ban đầu, trò chơi mangg cảm giác giống phiên bản thu nhỏ của Ghost of Tsushima. Thế nhưng càng trải nghiệm về sau, nó lại có rất nhiều nét tương đồng với Ghost of Yotei một cách bất ngờ, khi xét hai tựa game này có thời điểm phát hành cách xa nhau tận nửa năm.
Tuy về mặt thời gian thì tôi trải nghiệm Assassin’s Creed Shadows trước, nhưng việc hai tựa game có quá nhiều ý tưởng giống nhau từ câu chuyện kể, cho tới xây dựng nhân vật Naoe và các hoạt động phụ trong game, vô tình để lại cho tôi cảm xúc khá trái chiều khi chơi Ghost of Yotei không lâu sau đó. Khác biệt lớn nhất với Ghost of Yotei là “tựa game sát thủ” mang đến hai trải nghiệm gameplay khác nhau, với hai câu chuyện kể bổ trợ nhau.
Vấn đề là cốt truyện này không thật sự hấp dẫn với rất ít nút thắt bất ngờ. Không những vậy, người chơi cũng có thể nhận ra một nhân vật được tập trung và ưu tiên nhiều hơn nhân vật kia trong phần kể chuyện. Cụ thể, người chơi khởi đầu trải nghiệm với Naoe cho đến khi kết thúc Act I thì Yasuke mới xuất hiện. Tuy người chơi có thể chuyển đổi qua lại giữa hai nhân vật để làm nhiệm vụ chính từ thời điểm, nhưng khi đó đã hơn 1/3 thời lượng rồi.
Ở một góc nhìn khác, điểm cộng lớn nhất của Assassin’s Creed Shadows có lẽ là việc nhà phát triển cố gắng dung hoà giữa việc chiều lòng người chơi cũ, đồng thời thu hút sự chú ý với những người chơi mới lần đầu tiên đến với series “hiệp sĩ dòng Đền” thông qua phần chơi này. Lối chơi của game là sự kết hợp giữa yếu tố nhập vai và cơ chế hành động lén lút kinh điển thông qua phần chơi Naoe, kết hợp yếu tố hành động nhập vai chặt chém thông qua phần chơi Yasuke.

Không có gì nhiều để nói về phần “hành động chặt chém” của Yasuke vì lối chơi quá đặc thù, nếu không nói là giống “Easy Mode” trong trải nghiệm Assassin’s Creed Shadows hơn. Ngược lại, trải nghiệm hành động lén lút của Naoe có nhiều điểm cải tiến tốt hơn các phần chơi trước. Một trong số đó là các vụ ám sát bí mật được thực hiện tốt và có nhịp độ nhanh hơn bản Valhalla. Kẻ thù thì vừa cảnh giác vừa lùng sục nhanh và lâu hơn mỗi khi chúng phát hiện xác của đồng bọn.
Thế nhưng càng về sau, lối chơi của mỗi nhân vật gần như không còn là lợi thế nữa. Cụ thể, thông qua “nâng cấp khả năng”, Naoe cũng trở nên rất mạnh và có thể “càn quét” mọi trận chiến không thua gì Yasuke. Tôi không rõ đây có phải chủ ý thiết kế của nhà phát triển, hay là sau nhiều tranh cãi bởi người chơi khi trailer với sự xuất hiện của Yasuke được tung ra, họ đã điều chỉnh lại thiết kế phân nhánh lối chơi giữa hai nhân vật ban đầu .
Tất nhiên trò chơi vẫn có những nhiệm vụ yêu cầu đích danh nhân vật nhất định phải thực hiện, thay vì cho phép người chơi được toàn quyền quyết định lựa chọn nhân vật, hơi khó chịu nếu bạn chỉ thích một trong hai nhân vật. Dù vậy, đó thường là những nhiệm vụ phụ nên không ảnh hưởng tiêu cực đến trải nghiệm của người chơi, chỉ là dành nhiều sự đa dạng gameplay với những ai theo chủ nghĩa hoàn hảo thích hoàn thành tất tần tật 100% trò chơi.
Một điểm mới tôi nhận thấy trong Assassin Creed: Shadows so với các phần game trước đó là sự thay đổi về diễn hoạt của nhân vật. Naoe trong trải nghiệm game có những chuyển động rất linh hoạt và đầy cảm giác nữ tính với những pha chạy nhảy liên hoàn trên mái nhà khá ấn tượng, không còn nhìn cục mịch và đáng chán như bản Valhalla mà tôi chơi trước đó nhiều năm. Câu chuyện kể của nhân vật này cũng ưu ái hơn, đặc biệt là chuỗi hoạt động Kuji-kiri.

Ngược lại, bạn cũng có thể thấy sự vụng về đến quen thuộc của Yasuke không chỉ trong diễn hoạt của nhân vật này mà cả trong tính cách, chẳng hạn khi nhân vật độc thoại tự trào cho sự… vụng về của bản thân. Thế nhưng như đã đề cập ở trên, Yasuke vẫn không tránh khỏi cảm giác đây là nhân vật phụ được đưa vào chủ yếu làm nền cho Naoe và câu chuyện kể của một người đã chịu nhiều mất mát. Tuy vậy, tôi khó có thể đồng cảm được với nhân vật này.
Lý do thì nhiều, nhưng chủ yếu trong cách kể chuyện quá quen thuộc và chất lượng đồ hoạ trong các đoạn chuyển cảnh rất bất nhất. Trước tiên, nhiều biên kịch thời nay thường có xu hướng drama hoá cuộc đời của nhân vật, như kiểu “vẽ” thật nhiều nỗi đau vào nhân vật để tạo sự thương cảm từ người chơi. Khi trải nghiệm quá nhiều kịch bản kiểu này, tôi nghĩ không ít người chơi sẽ bắt đầu trở nên miễn nhiễm với ý đồ đó và Assassin’s Creed Shadows vẫn đi vào vết xe đổ này.
Thậm chí nếu nhìn lại một chút, bạn cũng có thể nhận thấy nhiều phần chơi Assassin’s Creed cũ đã từng dùng ý tưởng kịch bản như thế, khác chăng chỉ là bối cảnh mới chứ bản chất thì vẫn giống nhau. Một khi mô típ câu chuyện kể được tái sử dụng hết lần này đến lần khác với rất ít diễn biến kịch tính để tạo sự cuốn hút, tôi cho rằng những người chơi tỉnh táo sẽ không còn thứ cảm xúc mà nhà làm game mong muốn nữa. Đó gọi là phản tác dụng.

Đáng khen nhất có lẽ là Assassin’s Creed Shadows dường như hướng đến trải nghiệm để người ta muốn chơi hơn là cảm giác “bị game chơi”. Cụ thể là người chơi không cần quan tâm đến vấn đề cày cấp và kiếm tiền nữa. Bạn cứ trải nghiệm thông thường là vẫn có thể “qua màn trót lọt”, không như các phần chơi trước thường thiết kế gameplay theo kiểu hạn chế cấp độ khu vực khiến kẻ thù rất mạnh để buộc người phải cày cấp nhằm kéo dài thời lượng chơi.
Việc nâng cấp cho nhân vật cũng từ đó dễ thở hơn, góp phần mang đến trải nghiệm game thoải mái hơn. Chẳng hạn cây kỹ năng của nhân vật giờ đây ít hơn và bạn gần như có thể hoàn thành khoảng 80% bảng kỹ năng này khi kết thúc game với lối chơi thong thả, tức không đặt nặng các hoạt động phụ. Tuy vậy, các lựa chọn thoại vẫn không mang nhiều ý nghĩa hay có sức nặng đáng chú ý trong cốt truyện và gameplay, ngoại trừ ảnh hưởng đến cảm xúc riêng tư của nhân vật điều khiển.
Khía cạnh nghe nhìn của Assassin’s Creed Shadows thật sự không có gì nhiều để đề cập. Không ít đoạn chuyển cảnh cho thấy chất lượng đồ hoạ không ổn định, có lúc thì tạo hình nhân vật trông như ma nơ canh, có lúc lại nhìn khá điện ảnh. Sự bất nhất này ít nhiều làm giảm cảm xúc của tôi khi theo dõi diễn biến tâm lý của nhân vật, đặc biệt là Naoe. Nhạc nền cũng không có gì đáng nhớ hay mang dấu ấn riêng. Diễn cảm lồng tiếng thì chỉ ở mức trung bình.

Sau cuối, Assassin’s Creed Shadows mang đến một trải nghiệm phiêu lưu nhập vai pha lẫn lối chơi hành động lén lút khá thú vị. Không phải trò chơi làm quá tốt mà là chọn định hướng có nhiều tiềm năng tốt hơn trong tương lai, hướng đến không chỉ cố gắng làm hài lòng những người chơi lâu năm mà cả thu hút thế hệ người chơi mới. Nếu nhìn nhận đây là một khởi đầu mới cho dòng game Assassin’s Creed, thì đó chắc hẳn là một tựa game thành công.
Assassin’s Creed Shadows hiện có cho PC (Windows, macOS), Xbox Series X|S, PlayStation 5, Switch 2.
Bài viết sử dụng game do nhà phát hành hỗ trợ và được chơi trên Xbox Series X.
